Style
Hồi ức - sự dịu dàng vô tư nhất của thế gian
"Có vô số lần, tôi nhìn theo con đường sắt kéo dài đến tít tắp , rồi nghĩ ngợi nó có thể đưa mình đi đến bao xa. Vĩnh viễn rốt cuộc xa đến nhường nào? Lúc đó là mùa xuân, tôi mặc sơ mi trắng và quần jean, giặt đến bợt bạt. Tôi là một người thường cảm thấy cô quạnh, tôi có dự cảm rằng mình sẽ rời khỏi nơi này, và thế là có một ngày tôi thực sự đã ra đi..."
Không hiểu sao tôi lại rất thích câu văn còn dang dở này của Annie, và nhất định phải đưa nó vào đây để làm khởi đoạn của đoản bút này. Đọc những thứ của Annie, tôi thường bị cảm động bởi một nỗi bi hoài về cái sự thật: vật còn người mất, về nỗi đau xót của lãng tử biệt ly. Ở vào cái thế giới nơi mà sự xa lạ khó bề diễn giải, sẽ không đáng ngạc nhiên nếu tồn tại những con chữ chảy trong veo và ngấm ngầm như dòng nước, thế nhưng, trong cái lãnh địa lẻ loi cô độc ấy, mà vẫn có thể đem sắc màu thời gian quét lên diện mạo của năm tháng, đem mặt trời ấm áp vác trên đôi vai, dưới cây bồ đề, để Phật tổ thần thánh và bồ công anh bé nhỏ tầm thường hỗn tạp vào nhau mà sinh trưởng, những điều ấy quả thực đã làm tôi sửng sốt và cảm động. Tôi thấy trong đó một linh hồn phiêu bạt hướng đến cuộc sống tươi đẹp, đây chính là điểm tôi thích ở Annie.
Tôi cũng đã từng khoác trên mình chiếc áo sơ mi trắng giặt đến bợt bạt và chiếc quần jean đã bạc màu, đứng cô độc bên đường sắt mà gào thét lang bạt. Mỗi lần đều như thế, trời không nổi gió, trời không đổ mưa, trên trời có vầng thái dương; mỗi lần đều nhìn thấy, ánh đèn bốn bề phát sáng, đẹp tựa như một thiên đường pha lê. Thi thoảng có đoàn tàu chạy qua mà nuốt vào sương khói, ngưng tụ lại thành một chiếc dây thừng dài ngoằn ngoèo, vắt lên đến cửu thiên. Tôi chợt liên tưởng đến câu chuyện về trò làm xiếc trong tuyển tập Liêu Trai, tôi thậm chí đã nghĩ rằng, giá như mình có thể lần mò đi theo cái vệt khói ấy, chưa biết chừng sẽ đánh cắp được trái bàn đào của Vương Mẫu nương nương.
Tôi cũng đã từng khoác trên mình chiếc áo sơ mi trắng giặt đến bợt bạt và chiếc quần jean đã bạc màu, đứng cô độc bên đường sắt mà gào thét lang bạt. Mỗi lần đều như thế, trời không nổi gió, trời không đổ mưa, trên trời có vầng thái dương; mỗi lần đều nhìn thấy, ánh đèn bốn bề phát sáng, đẹp tựa như một thiên đường pha lê. Thi thoảng có đoàn tàu chạy qua mà nuốt vào sương khói, ngưng tụ lại thành một chiếc dây thừng dài ngoằn ngoèo, vắt lên đến cửu thiên. Tôi chợt liên tưởng đến câu chuyện về trò làm xiếc trong tuyển tập Liêu Trai, tôi thậm chí đã nghĩ rằng, giá như mình có thể lần mò đi theo cái vệt khói ấy, chưa biết chừng sẽ đánh cắp được trái bàn đào của Vương Mẫu nương nương.

Ảnh minh hoạ: vi.sualize
Lắng nghe tiếng lách cách của đoàn tàu đi qua, tựa hồ đứng vào biên giới để đi vào những ngày cổ xưa, xuyên qua lớp trầm tích của không gian và thời gian để lắng nghe cung điệu thái bình thuộc về những thời Tần Hán thịnh Đường. Đối với tôi, đó không phải là những thanh âm ầm ĩ tẻ nhạt, mà là hoan ca của thi sĩ, là ngụ ngôn của văn nhân, và là bộc bạch của nhạc gia. Dưới những thanh tà vẹt gỗ, mỗi viên sỏi đá đều mang trong mình một câu thơ, một tình tiết, một nốt nhạc, đều là những tinh hoa giao cảm được với linh hồn.
Ở bên đường ray lạnh ngắt và hỗn tạp sắc màu ấy, tôi từng tiễn biệt người thân yêu nhất trong cuộc đời, tôi thậm chí không biết rằng người ấy đã đi đâu. Yêu đến vô cùng, mà chôn giấu dưới sâu thẳm tấm lòng, để rồi tình yêu ấy biến thành một thứ hoan giác đẹp đẽ, tựa như đồng thoại, làm con người ta vương vấn khôn nguôi. Áo quần tôi bay phần phật trong gió mạnh, kí ức tình cảm tựa như hạt cát, rơi vào trong mắt làm mắt mờ đi vì lệ thuỷ. Nước mắt là vật trong suốt nhất, vì nó bắt nguồn từ những tâm linh trong sáng nhất.
Tôi là một con người chuộng hoài cổ, tin rằng hồi ức là sự dịu dàng vô tư nhất của thế gian, có thể an ủi vỗ về tất cả những vết thương lòng. Thế là, mỗi lúc tôi đứng lặng trên cái ga xe lửa vô danh ấy, luôn luôn có thể cảm nhận thấy hạnh phúc đang bồng bềnh trong tim. Cho đến khi đoàn tàu rền rĩ phóng vút qua, tôi đã mang giọt nước mắt của mình chôn sâu vào lòng đất, cầu nguyện rằng giới tự nhiên sẽ phong hoá nó trở thành một viên đá hoá thạch long lanh.
Tôi từng rất muốn đi về phía bên kia của đường tàu, xem xem đằng sau núi còn có phải là núi, phía trước đồng hoang liệu có còn là đồng hoang, và tận cùng của đường, có chắc vẫn là đường. Tôi tin rằng, cho dù là ở chốn nghỉ chân của mây hạc, hay là ở nơi những con đường ngang dọc đi về quy ẩn, tôi cũng nhất định tìm thấy hạnh phúc thuộc về bản thân mình. Nhưng từ đầu đến cuối, tôi vẫn chưa thể thoả ước mà bước chân lên được đoàn tàu, bởi vì, chiếc vé của tôi không còn giá trị, trên đó in năm chữ rất dễ thấy: Đích đến không rõ ràng.

Ảnh minh hoạ: vi.sualize
Rời khỏi ga xe lửa, tôi hoang mang bối rối như thể một đứa trẻ, việc duy nhất có thể làm là ghi chép vào quyển sổ nhật kí một đống hỗn tạp những kí tự mà bản thân cũng không thể hiểu nổi, sau đó bắt chước một kẻ thành niên mà thao thức mất ngủ. Tôi nhờ gió ước chừng khoảng cách của tôi và nơi viễn xứ, sau đó, với lòng thành của chim đỗ quyên khóc máu đứng đợi chuyến tàu tiếp sau, và câu chuyện của tôi cũng được chở đi theo tiếng vĩ thanh trong sự mong chờ ấy, mà không gián đoạn.
Tôi nghĩ, sẽ có một ngày, ở cái ga nhỏ này, tôi sẽ tiễn biệt chính mình, sẽ ra đi vội vàng và nhìn bụi cát của lịch sử bay nhè nhẹ ở lại phía sau.
Gió nói: "Này cô bé, cô đã ở trên chuyến tàu ấy rồi. Trong lúc ngắm cảnh, lẽ nào cô không phát hiện ra sao, tuổi thanh xuân của cô đã mang theo sự thuần khiết không gì so sánh được, đã tuân theo quỹ tích của sinh mệnh mà đi qua một đoạn đường rất xa."
Tôi sở dĩ chưa kịp phát giác, bởi vì tôi vừa mang nặng tương lai trên lưng, vừa ôm chặt quá khứ trong lòng, và điều duy nhất lãng quên lại là hiện tại.
- Gửi từ email Phạm Lê Minh – limingpna@...
Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@TS.vn
Những tin mới hơn
- Bức tường nào vô tình ngăn cách đôi ta? (05/12/2011)
- Lần đầu tiên trong đời anh khẽ nói: “Anh yêu em” (05/12/2011)
- Nếu không bỏ được thì tìm cách yêu? (05/12/2011)
Những tin cũ hơn
- Vụn vỡ nào cũng được xoa dịu bằng yêu thương thương... (05/12/2011)
- Chỉ là cơn gió thôi anh! (05/12/2011)
- Cây, Lá và Gió (26/11/2011)












Ý kiến bạn đọc