Style

Lần đầu tiên trong đời anh khẽ nói: “Anh yêu em”

Đăng lúc: Thứ hai - 05/12/2011 22:22 - Người đăng: Vũ Ngọc Minh
Lần đầu tiên trong đời anh khẽ nói: “Anh yêu em”
Chúng mình đến với nhau lâu lắm rồi phải không em. Nhìn lại thấy mấy mươi năm qua nhanh. Nhanh đến không ngờ. Ngày hai mái tóc xanh mướt mà bây giờ tóc ai cũng bạc, da ai cũng cũng có nếp nhăn và giọng ai cũng trầm xuống một nốt…nhiều lắm những thay đổi…màu tím mơ mộng đã bay qua cửa sổ.
Ngày ấy nhà cha mẹ chúng ta gần nhau và là bạn thân của nhau. Hai người cha vui mừng khi thấy hai trẻ nhỏ chơi thân với nhau. Chúng thân nhau tự nhiên cây cỏ hoa lá. Chợt một ngày cô gái nhổ giò và anh con trai bể tiếng. Chúng hơi ngại tiếp xúc rồi mọi chuyện cũng ổn theo thời gian. Và chúng lại chọn nghề giống nhau, học cùng trường và công tác cùng một cơ quan. Tình cảm từ anh em cùng xóm, rồi tình yêu như chuyện ắt phải đến. Rồi hai bên gia đình tổ chức đám cưới như điều tự nhiên. Hai người không phải nói lời yêu mở đầu cho cuộc tình .
Chúng ta đến với nhau khi đất nước còn khó khăn và chúng ta chỉ có đôi tay trắng và mái tóc xanh. Chúng ta không có ngày tình nhân, không có ngày 8-3, không kỷ niệm ngày cưới. Chúng ta tiết kiệm từng ly chè để bữa bột của con thêm chút chất bổ, tiết kiệm một cái hoa hồng để mua cho con cái bánh. Bao năm em cứ cái áo sờn vai, đôi dép đơn giản ngày hai buổi đến cơ quan rồi lại về nhà lại chăm chút cho bố con anh. Chớp mắt một cái thấy con mình đã lớn. Anh cùng em nhận thêm việc ở công ty về làm để con có thể vào Sài gòn học. Sài gòn hào nhoáng và không để cho con thua kém. Anh cùng em lại cất những ngày kỷ niệm vào trong tim.

 
Bây giờ những ngày kỷ niệm con chúng ta xin tiền mua quà và xúng xính trong bộ quần áo tươm tất rồi đi chơi. Mái tóc xanh, thân hình thon thả và tiếng cười trong suốt khuất nơi đầu ngõ. Nhịp chân reo vui còn vang vọng lại khiến anh cũng xao lòng. Anh nghe nhịp tim của con rộn rã tay cầm đóa hồng đỏ thắm cho cô bạn gái nhỏ bé hay lại nhà. Chúng đẹp và hạnh phúc phải không em? Anh mừng cho con ta đã chọn đúng người và chúng hạnh phúc tay trong tay như chúng mình
Em vẫn ngồi đấy dán mắt vào màn hình vi tính vẽ cho xong bản vẽ ngày mai phải giao. Anh cũng thấy một chút xót xa cho chúng ta vừa thoáng qua. Bây giờ chúng ta đâu cân một buổi đi chơi đầy âu yếm, bữa ăn tiệm sang trọng, hay bông hồng thắm. Anh kéo em đứng dậy. Một phút thôi em nhỉ. Lâu lắm rồi anh mới nhìn vào mắt em như ngày chưa cưới. Không dè mắt em vẫn long lanh. Một cái dựa đầu trên vai anh. Một cái quàng tay qua eo. Anh như thời còn trẻ. Hơi ấm ngày nào vẫn còn nguyên. Cánh tay em run run trên vai anh như ngày xưa ấy. Hơi thở anh gấp gáp. Đặt vào môi em nụ hôn nồng cháy. Môi em mềm khác ngày hôm qua. Em vẫn mềm mại trong tay anh.


 
Lần dầu tiên trong đời anh khẽ nói: “ Anh yêu em”. Lần đầu tiên em dừng tay trên vai anh khẽ nói: “ Em yêu anh lắm”. Như ngày còn trẻ em dấu mặt vào cổ anh. Anh và em cứ như thế. Hình như anh còn trẻ, hình như em đang yêu, Vì ngày xưa chúng ta quên câu nói bình thường nhưng quan trọng và đầy ý nghĩa. Quên câu nói cần thiết và không bao giờ sến. Anh yêu em mãi mãi.
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
FaceBook

Gửi phản hồi

Mã an toàn:   Mã chống spam Thay mới