Tình yêu của tôi
- Thứ tư - 02/11/2011 14:23
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

Thật nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng, tình yêu đến với tôi.Tôi không yêu người ta ngay từ cái nhìn đầu tiên nhưng tôi đã yêu người ta và vẫn đang yêu người ta…hỳhỳ vào 1ngày đẹp trời ở teen8 tôi đã dc quen e, e có nick name kũng khá đặc biệt dc mang tên :Kunxinh_tn hjx nói ra chắc mn sẽ ko tin đâu nhưg tôi vs e wen nhau tr0ng tình trạng chửi nhau .hum đấy chửi nhau to lắm vào tất nhjên là có kả tôi và em .hjx cũng chẳng nhớ nữa ko pjt làm ntn mak laj. Wen nhau dc nữa hjnh như là tôi đỡ cho e vài nhát chém. Và khj đó e đã nhận tôj là atrai quả thực lúc đó ko muốn chút nào vì lúc đầu ms quen tôi đã có tình kảm rồi nhưg ko dám thổ lộ đợi 1tgjan sau rùi mới nói ai ngờ có thằng tay dài hơn nó cướp mất e tr0ng lòng hum đó tức lắm mà ko pjết làm ntn d thằg đó có nick là:HoangRaper . Hừr nhjều lúc tức ko thể chju. Nổi tôi đã đánh nhau vs nó. Tgjan vẫn cứ trôi và tôi vẫn lặng yeu ,Ai đó đã nói rằng :” Trên đời này… có một thứ tình cảm đau đớn nhất .. nhưng cũng vĩ đại nhất… thứ tình cảm mà bạn có cố gắng đến mấy cũng không thể nào đạt được… đó là tình yêu đơn phương”.Còn điều gì đau đớn hơn khi cho đi tình yêu mà người ta không buồn nhận. Tôi nhận thấy mình đang cô đơn, một nỗi cô đơn mà tôi chưa từng cảm nhận. Nỗi cô đơn cứ lớn dần theo từng ngày, nó bao trùm lên cuộc sống của tôi, từng bước đi của tôi.Còn gì xót xa hơn khi phải đứng ỏ một nơi rất xa để dõi theo cuộc sống của người ta bởi tôi biết rằng mình không bao giờ có thể bước vào cuộc sống đó.Tôi đã tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng rằng người ta cũng thích tôi nhưng tuyệt vọng làm sao khi thậm chí người ta còn không coi tôi là bạn.Đôi lúc, chỉ cần một lời hỏi thăm qua tin nhắn điện thoại, một nụ cười xã giao khi gặp nhau,.. cũng đủ làm tôi vui cả ngày hôm đó. Nhưng sao người ta vô tâm thế nhỉ??! Ngưởi ta có biết tôi buồn biết bao khi nhắn tin mà người ta không thèm nhắn lại…Dẫu biết người ta không hề yêu mà tôi vẫn luôn níu kéo!Đã nhiều lần xóa tên người ta khỏi trí nhớ nhưng lai tự tay lưu vào lúc nào không hay.Buồn! buồn!..Cảm giác chủ đạo của tình yêu đơn phương có lẽ là buồn.Có lúc đã hạ quyết tâm không bao giờ nhắn tin cho người ta nữa nhưng lại nhắn ngay sau lúc đó.Vẫn như mọi lần, người ta không nhắn lại. Vẫn chờ đợi và hy vọng. Tự mình đưa ra lý do: có thể do mạng, có thể do máy của người ta bị hết pin, có thể người ta đang bận… Không dám nhìn vào sự thật là người ta đã có người yêu, người ta không thích bị mình làm phiền, dù là những lời hỏi thăm nói chuyện rất bình thường như pé kun ăn kẹo ko a gửi cho nói thế thôi nhưng vẫn biết là e ko thjck Đã quá nhiều lần tôi tự nhủ phải quên người ta đi, phải chôn vùi đi, phải tìm một tình yêu mới… nhưng biết làm sao khi con tim lại không nghe theo lý trí. Sao tôi cứ thấy luyến tiếc mãi một tình yêu mà vốn dĩ đã không thuộc về mình.… Cứ mỗi ngày những cảm xúc,… những thương yêu,… những hy vọng… cứ giằng xé, giằng xé, chúng gần như muốn xé nát con tim tôi ra.Yêu một người là khổ như vậy hay sao???Yêu đơn phương có phải là một cuộc chiến đấu với chính bản thân mình?Một trận chiến không bao giờ có chiến thắng?, kết cục chỉ là đau đớn vậy sao???Nhưng trên hết, tôi đã nhận ra yêu đơn phương là một điều vĩ đại nhất mà thượng đế đã ban tặng cho tôi. Một điều tôi không bao giờ quên trong cuộc đời mình Dẫu đau nhưng tôi vẫn muốn nói với người ta rằng:”Anh yêu em vì anh yêu em chứ không phải vì em sẽ yêu anh… Anh vẫn sẽ luôn yêu em, anh đang chờ đợi..,Tôi yêu đơn phương là điều không thể phủ nhận, nhưng tôi vui vì được yêu như vậy. Cảm ơn em! Và cảm ơn cuộc sống đã cho tôi gặp được em.. . .
Nếu những bài viết nào có những dòng này thì khi bạn coppy làm ơn hãy để lại nguồn http://blogviet.tk. Thanks